12C Nguyen Van To

We're Family
 
Trang ChínhTrang Chính  HomeHome  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

 Ngáo ộp đen

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
mía
Admin
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 100
Reputation : 8
Join date : 26/10/2010
Age : 25
Đến từ : HCM

Bài gửiTiêu đề: Ngáo ộp đen   Fri Dec 10, 2010 1:59 pm



1.
Trẻ con trong làng rất sợ lão. Mỗi khi bọn trẻ con nghịch phá hoặc không chịu nghe lời, người lớn thường đem lão ra để dọa nạt. Bọn trẻ con chỉ cần thoáng thấy bóng lão là đã bỏ chạy. Không ai thấy lão dọa nạt trẻ bao giờ, nhưng thật ra bề ngoài của lão cũng dễ làm trẻ khiếp vía. Cái vẻ tiều tụy, rách rưới, khuôn mặt khắc khổ, tóc tai bù xù, nước da đen nhẻm, cộng thêm cái bao tải lớn bẩn thỉu luôn vác trên vai đã nằm sâu trong trí nhớ của bọn trẻ. Lão đã sống khá lâu ở làng. Một vài người mới lớn vẫn có thể hình dung ra nỗi sợ ngáo ộp đen đã từng ám ảnh suốt thời thơ ấu của họ. Không ai hiểu tại sao mình sợ lão, có lẽ vì người lớn luôn gieo vào đầu trẻ thơ nỗi khiếp đảm: “Mày mà không nghe lời, tao đem cho ông ngáo ộp đen đem về làm thịt”, “Phá như thế tao sẽ gọi ông ngáo ộp đen lại, ông cho mày vào bao nhấn mày xuống giếng cho mày chừa”, “Có ăn cơm không? Bớ ông ngáo ộp đen, ở đây có thằng bé không chịu ăn cơm này, ông đến đem nó đi”….v.v.. Nỗi sợ tăng thêm với những câu chuyện rùng rợn thêu dệt về lão. Người ta bảo lão không sinh ra trong làng mà từ trong rừng sâu ra. Lão sống với thú dữ quen nên chỉ thích ăn thịt sống, nhưng chỉ ăn thịt trẻ con hư thôi, không tin cứ hỏi bà hàng thịt xem có bao giờ lão mua thịt không. Cái bao tanh tưởi trên vai lão chứa toàn thịt thiu thối, xác những con chuột, con mèo trúng bả, và lão bắt trẻ con nhét vào ấy đem về nhà nhốt. Những câu chuyện chẳng biết xuất phát từ đâu, ngày càng trở nên kỳ quái hơn theo mức độ lì lợm của trẻ. Chúng chẳng bao giờ có gan thử trêu chọc hay thách thức lão. Nỗi sợ hãi bị nhồi nhét trong đầu từ khi còn quá nhỏ khiến chúng không còn ý nghĩ tò mò về lão. Thấy lão, nghe tên lão là bọn trẻ sợ hơn cả sợ ma.
Lão đơn độc, lủi thủi từ ngày này sang ngày khác. Công việc của lão là quét dọn chợ, lượm lặt những thứ có thể còn dùng được hoặc đem bán ve chai. Nhà của lão nằm ven sông. Một túp lều nhỏ xiêu vẹo trên mảnh đất lắm bụi cây dại. Trưa nắng, lão thường đem những thứ gom góp được ra sông giặt rửa rồi hong khô, phân loại. Công việc của lão không cần phải nói nhiều. Lão cũng chẳng thích nói nhiều. Người lớn không sợ lão nhưng cũng chẳng thích nói chuyện gì với kẻ ngụ cư như lão. Lão cứ đi đi về về với bao tải bẩn thỉu trên vai.
Một dạo lão hay dừng lại chỗ đám cây cổ thụ, ngồi khuất sau bụi cây, gần nơi bọn trẻ con thường hay trốn ra tụ tập đùa giỡn vào buổi trưa. Lão chỉ ngồi im nhìn bọn trẻ. Cho đến hôm một đứa phát hiện ra lão. Cả đám thét lên, xô nhau chạy, hồn vía bay sạch. Người lớn xúm lại gặng hỏi, lão lắc đầu:
- Tôi chỉ ngồi nghỉ thôi mà.
- Ông định làm gì bọn trẻ thì có!
- Tại sao ông cứ đi hù dọa bọn trẻ làm chúng mất vía thế hả? Ông phải để chúng có một chỗ yên thân mà chơi chứ?
Miệng lão run run, đôi mắt nhíu lại. Lão lặng lẽ quàng bao tải lên vai đi về. Người ta chẳng ai còn nhớ đã nói với lão những gì, nhưng lão thì nhớ. Từ dạo ấy lão tránh đám con nít trong làng. Không lâu sau đó lão bỏ đi dâu mất biệt.
Vài ba năm sau, lão quay về làng cùng với một đứa bé trên tay. Con bé quặt quẹo thiếu sữa, suốt ngày kêu như một con mèo hen. Nó chẳng có sức để khóc một tiếng cho ra hồn. Người làng hỏi, lão bảo “Con tôi đấy”. “ Thế mẹ nó đâu?”. “ Chết rồi”. Hỏi mãi cũng chỉ là những câu trả lời cụt lủn. Có khi lão gắt nhẹ như muốn khẳng định “ Con gái của tôi đấy mà”. Khi người ta thôi không tò mò hỏi về nguồn gốc của con bé nữa, nó cũng đã bụ bẫm lên nhiều. Ngoài chợ, mọi người hay hỏi thăm lão về đứa con. Lão cười khoe chuyện mỗi khi con bé có thêm điều gì mới lạ. Con của lão là gạch nối để lão có thể vui vẻ nói chuyện với mọi người.
Con bé lớn khá nhanh dưới sự chăm sóc của lão. Ai cũng nói lão thế mà hay. Mọi người hình như cũng đã quên đi cái tên “ngáo ộp đen”. Lũ trẻ thì vẫn còn nhớ, nhưng khi người lớn không dọa nạt nữa thì chúng thấy bớt sợ hơn. Bọn trẻ bắt đầu tò mò. Chúng gần như quên mất những câu chuyện rùng rợn về lão, mà có nhớ thì khi tự kể, tự dọa nhau chúng cũng không còn thấy khiếp vía nữa. Những đứa táo tợn bày đầu rủ nhau kéo đến nhà lão xem thử. Chẳng có gì đáng sợ cả. Mỗi lúc có lão ở nhà, lão lại ngoắc bọn trẻ vào chơi. Bọn chúng đùn đẩy nhau, chẳng đứa nào dám vào. Khi thấy lão bồng bế chăm sóc đứa bé, bọn trẻ bớt sợ hơn. Chúng bám quanh cửa nhìn những cử chỉ ân cần, yêu thương của lão dành cho đứa bé. Đến khi con bé biết đi thì bọn chúng đã bạo dạn nhảy tưng tưng chơi cùng con bé trong túp lều của lão.

2.

Trời nắng gắt. Con bé đội cái mũ rộng chạy lũn cũn như cây nấm biết đi. Lão đi sau nhìn con cười hồ hởi. Sắp tới mùa tựu trường, mấy hôm nay bọn trẻ khoe nhau cặp vở mới, con bé cứ nằng nặc đòi lão mua cho nó. Lão chưa định cho con bé đi học, nhưng thấy nó ôm sách vở của mấy đứa trẻ con ra vẻ thích lắm nên sáng nay gom góp tiền mua cho con bé vài cuốn. Thôi thì cho nó nhìn chữ cho quen, sau này rồi tính.
Thằng Kha từ phía sau bước lên, vỗ vai lão hỏi:
- Sao trông ông hôm nay có vẻ vui thế?
Lão cười. Lão vốn không ưa thằng Kha. Cái thằng có tiếng nhiều chuyện nhất làng, còn hơn miệng đàn bà. Hắn chẳng đếm xỉa gì đến sự khó chịu của lão tiếp tục tán hươu tán vượn. Đến đám cổ thụ, lão gọi con ngồi nghỉ. Thằng Kha hất hàm về phía con bé:
- Con gái ông lớn thế rồi đấy hả?
Lão cười, gật đầu.
- A a, lại còn cầm sách oai nhỉ – giọng thằng Kha cười cợt – chuẩn bị đi học đấy hẳn? Có thế chứ, chẳng nhẽ con sãi ở chùa thì quét lá đa mãi.
Lão phân trần:
- Thì cũng muốn cho nó đi học, nhưng mà … hoàn cảnh của tôi anh biết đấy. Thành thử ra nó khóc đòi mãi mà hôm nay tôi mới mua được cho nó ít sách vở. Chắc rồi cũng phải lo cho nó tới trường tới lớp đàng hoàng.
- Con bé có giấy tờ đầy đủ chứ? Người ta sẽ hỏi đến đấy, không có là họ không cho học đâu.
- Giấy tờ gì nữa?
- Thì giấy khai sinh, giấy... đủ thứ giấy cả, để chứng nhận nó là con ông, có tên tuổi quê quán....
Lão trợn mắt.
- Ai dám bảo nó không phải là con tôi?
- Ai dám bảo, nhưng luật là luật, con ông muốn đi học thì phải thế.
Lão im lặng nghĩ ngợi. Con bé vẫn vô tư ôm sách vở nhảy nhót ríu rít trước mặt. Thằng Kha chăm chú quan sát nét mặt lão.
- Con bé chắc ham học lắm nhỉ?
Lão gật đầu. Thằng Kha tiếp tục đẩy đưa:
- Nó thông minh thế mà được nuôi dậy, ăn học tử tế thì hơn mấy người ta, dễ thành bà lớn chứ chẳng chơi.
Lão vẫn ậm ừ. Thì lão vẫn nghĩ như vậy mà. Con bé tuổi tý, người ta bảo con gái tuổi tý khôn lắm.
- Nhưng mà thời buổi này làm cái gì cũng phải có nhà nước, có luật lệ. Con bé nhà ông không có giấy tờ gì cả thì cũng chẳng làm được gì, khéo chừng lại theo nghiệp bố thì phí thật, ông nhỉ?
Im lặng một lát, thằng Kha bạo giọng:
- Tôi thấy có cách này, bảo đảm cho con bé được sung sướng, được ăn học đàng hoàng, không biết ông có muốn...
- Nhưng mà cách gì? – mắt lão sáng lên
- À, ông biết vợ chồng anh Từ xóm chợ không? Nhà người ta giàu có nhất nhì xóm đấy.
- Biết – giọng lão dè dặt hẳn – thì sao?
- Người ta quý con bé lắm ông ạ. Nhà họ không có con cái, họ muốn nhận con bé làm con nuôi. Ông mà chịu, đời con bé lên tiên, mà ông cũng được hưởng phần.
- Không bao giờ – ông ríu cả giọng – con bé là của tôi. Tôi không cho con nuôi con niếc gì hết.
- Bình tĩnh nào, có ai bắt con của ông đâu mà ông sợ. Người ta nuôi nó đàng hoàng, nhận nó làm con. Nó vô nhà người ta, được làm giấy tờ đầy đủ, có thiệt gì cho nó đâu? Mà phần ông cũng sẽ được nhiều, vợ chồng họ hứa như thế rồi. Ong muốn gì cứ nói qua tôi.
- Tôi không bán con!
- Ai bảo ông bán? Mà nó có phải là con ông đâu. Tôi tính thiệt hơn cho ông nghe. Ong già rồi, người ta bảo có tiền mua tiên cũng được....
Chưa ai thấy lão nổi giận bao giờ. Đây là lần đầu tiên thằng Kha thấy ông nổi giận mà người bị ông trút giận lên là chính hắn. Thằng Kha không biết cách nói chuyện cho phải lẽ. Hắn vốn xem đồng tiền như cái bánh xe bò. Việc vợ chồng nhà Từ nhờ hắn ướm lời thành ra thất bại thảm hại. Lão ôm con bé đi thẳng về nhà sau khi đã lồng lộn một chập với thằng Kha.
Về nhà, lão ôm con bé dỗ dành. Con bé vẫn là con gái lão. Người ta nói gì vẫn cứ là con gái lão. Cho dù không có giấy tờ gì cũng vẫn là con của lão. Kẻ nào dám đặt điều chia rẽ lão sẽ không tha. Suốt cả đêm lão cứ nghĩ quẩn quanh. Cùng lắm thì lão ra xã làm giấy tờ. Lúc ấy người ta lại hỏi đến mẹ của nó, chao ôi! Lão chẳng biết mình phải làm gì. Bao nhiêu năm nay lão chăm sóc con bé, giờ lại phải khổ sở vì chẳng có gì chứng minh nó là con của lão. Lão ngậm ngùi, rôi lại nhận ra rằng cũng chẳng có gì chứng minh nó không phải là con gái lão. Cả làng này biết nó là con lão. Vậy thì đâu cần phải làm gì cho phiền phức. Con bé cứ ở với lão, chơi với lão, có ai dám đến nói gì đâu? Bọn trẻ sẽ dậy nó học. Nghĩ vậy, lão thấy nhẹ người.


Nhưng được vài hôm khi bọn trẻ vào năm học mới, lão thấy thương con gái lão quá chừng. Con bé theo lão ra chợ đứng ỏng bụng nhìn theo những đứa trẻ kéo nhau đến trường vơi đôi mắt thèm khát. Những lúc ở nhà, nó mở sách cặm cụi đọc ê a theo trí tưởng tượng. Bọn trẻ dạy cho con bé những thứ chúng học ở trường. Con bé nhớ nhanh hơn cả những thầy cô nhí của nó. Chữ nó còn đẹp hơn cả chữ bọn trẻ – là lão nhận thấy như vậy. Lão buồn. Ngồi nhìn con hí hoáy quanh sách vở, lão nghĩ đến tuổi thơ của lão. Cuộc đời con lão sẽ không thể giống như lão được. Khi nó lớn lên ... Lão không muốn nghĩ tới. Lúc nào lão cũng sợ con bé tuột khỏi vòng tay lão, nhất là khi lão thấy mình đã già lắm rồi. Thời gian gần đây lão yếu hẳn, những cơn ho rát ngực, những cơn đau xuyên qua từng thớ thịt, đục vào xương tủy. Lão chẳng biết mình chống chọi được bao lâu, nhưng lão không muốn cho đứa con bé bỏng của lão sợ hãi. Lão không dám rền rỉ, không dám cho con nhìn thấy những bụm đờm máu mủ khạc ra. Những nỗi dằn vặt tiếp tục hành hạ lão cùng với bệnh tật.

3.

Một tối, lão đang quét dọn thì cơn đau bùng lên làm lão muốn đổ gục. Lão gập người đi lại chỗ con bé, nói dối lão cần đi vệ sinh.
- Con đừng đi đâu xa đấy.
Con bé nhoẻn cười ôm cây chổi của lão lấy hết sức quơ qua quơ lại:
- Bố đừng lo, để con quét dùm cho bố nhá.
Lão đi một đoạn, nhìn quanh rồi chui vào ngách tường gần đó, vật vã chịu đựng cơn đau. Mồ hôi tuôn ra ướt áo. Mấy lần lão buột miệng định gọi con. Lão thèm được nhìn thấy con bé lao vào ôm chầm lấy lão, đôi tay nhỏ bé như thiên thần xoa nắn sẽ làm dịu đi những cơn đau khủng khiếp, nhưng lão sợ con bé hoảng hốt, lo lắng nên lại thôi. Lão không chịu nổi khi thấy con khóc. Nó còn quá nhỏ để hiểu về bệnh tật. Chỉ cố thêm một chốc, cơn đau qua rồi lão sẽ lại ra làm việc, nhìn con gái lão bi bô nhảy chân sáo.
Tiếng người lao xao gần đấy làm lão chú ý. Họ đang đi lại phía lão. Hình như câu chuyện đang nói về con gái lão. Lão lắng nghe tiếng được tiếng mất.
- Con bé ấy đấy... ừ, kháu nhỉ... chắc ông dọn rác ốm nên nó làm thay... vớ vẩn, nhỏ như thế... sao có người làm thế được nhỉ?... gì nữa, sắp đổi đời rồi... ai nói?...
- Thế chị chưa nghe à?
- Có, nhưng mà chưa rõ lắm.
- Người ta bảo vợ chồng thằng Từ muốn xin nó về nuôi.
- Có mà điên ông ấy mới cho. Không họ hàng thân thích, chỉ có đứa con cậy nhờ lúc tuổi già, ai mà chịu cho?
- Nhưng mà phúc phần lắm mới được người ta nhận nuôi. Nhà họ giàu có như thế, con bé hẳn phải có tương lai sáng sủa hơn là sống chui rúc xó xỉnh với cha nó chứ.
- Thế nếu là chị thì chị có cho nó đi không? Con bé là tài sản quý báu nhất của ông ấy mà.
- Ừ... thì là tôi bảo vậy, nhìn con bé ai cũng thích cho nên tôi cũng muốn cho nó được sung sướng ấy mà.
- Chắc gì đã sướng, cái nhà thằng Từ chẳng biết ra sao. Từ cái ngày vợ chồng nó về đây chưa thấy mất lòng ai, nhưng cứ sống ru rú như thế.... Tôi chắc là phải thế nào mới không có con có cái. Nhìn mặt thằng Từ chẳng hiền tí nào chị nhỉ, cứ như là dân dao búa, toàn sẹo chằng sẹo chịt gớm ghiếc....
Câu chuyện xa dần theo hai người đàn bà. Lão nửa nằm nửa ngồi, khuôn mặt đen đúa nhăn nhúm lại. Những cơn đau nhoi nhói chọc khắp các xương tủy. Lão nhắm chặt mắt lại rít lên những tiếng kêu kỳ dị.
Suốt những ngày sau đó, lão lân la dọ hỏi về gia đình vợ chồng Từ. Chẳng ai biết rõ về họ ngoài những thông tin mà lão thừa biết tính xác thực của nó thuộc kiểu “ miệng đời”. Người ta bảo Từ là dân đào vàng vớ bở, phản phé anh em chuồn về đây. Có người lại bảo hai vợ chồng buôn bán hàng cấm, ôm một mớ tiền rồi “ hoàn lương”. Vợ Từ sẩy thai mấy lần, con đẻ ra nuôi cũng không được quá bảy ngày. Cửa tiệm buôn bán sửa chữa máy móc điện tử của hai vợ chồng Từ lúc nào cũng đông khách là bởi vì mấy xã liền chỉ có một cửa tiệm của nhà Từ. Nhưng họ công nhận Từ làm ăn rất đàng hoàng, uy tín.
Lão tự tìm đến chỗ cửa tiệm nhà Từ, loanh quanh gần đó nghe ngóng. Lão sinh thêm bệnh hay thở dài, cứ ngơ ngẩn mông lung. Con bé cũng ít cười hẳn. Nó không thích theo lão ra chợ, suốt ngày chỉ cặm cụi với đống sách vở và trò chơi dạy học với những học trò tưởng tượng. Sau hôm cãi nhau với thầy giáo nhí của nó về bài học nào đó, nó cứ khóc đòi đi học.
Một hôm, lão đánh bạo đến trường hỏi. Họ nói phải có giấy khai sinh của con bé rồi hướng dẫn lão lên ủy ban xã làm. Lão thất thểu đi về. Ngang chợ, lão bật ho rũ rượi rồi té khuỵu. Người quanh đấy xúm vào cạo gió cho lão. Khi mở mắt, nhận ra mình đang nằm trong cửa tiệm vợ chồng Từ, lão bật dậy:
- Anh định mua chuộc tôi đấy à?
Lão quặn người vì cơn đau phát dữ dội. Từ nghe tiếng lão, quay lại:
- Kìa ông, từ từ thôi, ông đang bệnh mà.
- Tôi không cần anh lo.
Vợ Từ chạy lại, cố trấn an lão. Lão bướng bỉnh đòi về, bảo hai vợ chồng Từ đừng có tưởng lão sẽ cho con bé. Từ nóng ruột khi thấy lão định lê xuống phản:
- Ông nghĩ sai cho chúng cháu rồi. Con của ông chẳng liên quan gì đến việc chúng cháu đưa ông vào đây cả. Ông cứ nằm nghỉ cho khỏe rồi hãy về.
Lão khăng khăng bước xuống, chân cẳng lêu khêu va vào nhau ngã sụm, trán dập xuống đất. Từ vội vã đỡ lão lên phản. Vợ Từ hoảng hốt lấy dầu thoa cho lão. Từ gắt:
- Ông không phải lo, chẳng ai xin con ông cả. Nhưng mà ông phải hiểu vợ chồng cháu chăm sóc ông vì thấy ông đang bệnh hoạn. Ong không muốn mất con bé, nó cũng cần ông vậy. Thế mà ông cứ cố chấp chúng cháu. Ong mà có việc gì, con bé làm sao chịu nổi. Nó cũng là con người. Chúng cháu cũng là con người mà!
Lão nằm im, rên khe khẽ. Lão cảm nhận được tình người rất rõ ở bàn tay của vợ Từ đang thoa dầu cho lão, của ánh mắt tí hí tưởng chừ rất dữ tợn của Từ. Lão cũng chẳng còn sức để đứng lên nữa. Thôi thì đành nhờ vả nhà Từ vậy. Vợ Từ ôn tồn:
- Ông nằm nghỉ cho khỏe, cháu xuống xem nồi cháo. Mai mốt chắc ông phải đi khám bệnh xem thế nào chứ ho ra máu thế này thì nguy lắm ông ạ.
Vợ Từ đi xuống bếp, Từ cũng đi ra quầy. Lão nghĩ tới người cô giúp việc và tay thợ học nghề của nhà Từ. Mấy bận quanh quẩn gần đó, lão thấy nhà Từ đối xử với họ rất tốt. Hai vợ chồng trẻ này dường như ít quan tâm tới miệng lưỡi người đời. Họ sống khép kín nhưng đầy tình cảm.
Lão nghe tiếng ai đó hỏi ở phía ngoài:
- Ông ngáo ộp đen sao rồi hở anh Từ?
- Ông ngáo ộp nào? – giọng Từ có vẻ không vui.
- Thì cái ông quét rác hồi nãy bất tỉnh nhân sự ngoài kia được anh đem về đấy, người ta bảo ông ta bệnh tật chứ không phải là trúng gió đâu. Anh không sợ lây bệnh à?
- Bệnh người già, lây cái gì? Người ta làm nghề quét dọn rác, sao lại bảo người ta là ngáo ộp?
- Ầy, tại em quen miệng. Cũng tại người làng mình hay gọi thế, dọa trẻ con ấy mà.
- Dọa cách gì thì dọa, khi không bắt trẻ con sợ một ông già hiền lành, người ta cũng là con người....
“Người ta cũng là con người “- câu nói ấy lão nghe Từ nói mấy lần bằng giọng nói rất trầm ấm. Ư, con gái lão cũng là con người. Nó không phải là tài sản quý báu nhất của lão, mà là một con người. Lão nghĩ ngợi một hồi, nước mắt bỗng trào ra.

4.

Hôm đầu tiên vợ chồng Từ đến, con bé ôm chầm lấy lão quýnh quáng. Nó có vẻ sợ Từ. Lão gỡ tay con bé, dỗ dành:
- Con lại với chú đi, chú ấy hiền lắm!
Từ cười, đẩy vợ lại phía con bé:
- Thôi, cứ để con bé quen với nhà cháu trước. Trẻ con nó sợ cháu lắm ông ạ, mặt mũi toàn những sẹo là sẹo, bố bảo ai mà không sợ, người lớn cũng còn ngại huống chi là trẻ con.
- Nhà tôi không trông mặt mà bắt hình dong, không có thói quen sợ những cái không đáng để sợ. Con bé sẽ quý anh ngay cho mà xem.
Những ngày sau đó Từ đến, con bé quấn lấy Từ rất nhanh. Nó biết những tình cảm của vợ chồng Từ dành cho nó. Khi ra lão quét dọn ngoài chợ, con bé chơi trong nhà Từ. Mọi người xầm xì, có người hỏi thẳng lão. Lão lắc đầu:
- Nó chơi ở đấy thì có gì lạ? Vợ chồng họ sống nhân đức, ai mà không quý.
Ít lâu sau, lão lặng lẽ rời khỏi làng. Sáng hôm ấy, vợ Từ ra chợ, thấy mấy bà đi chợ đang xúm lại oang oang.
- Con bé con ông quét rác về ở với vợ chồng nhà Từ rồi, thật đấy.
- Nghe bảo họ lên xã làm giấy tờ đàng hoàng, bây giờ con bé là con của vợ chồng nhà Từ rồi.
- Hay nhỉ, người già cần con cần cháu, ông ấy chỉ có nó là người thân thuộc, sao lại cho con đi? Ong ấy điên thật?
- Điên gì mà điên, chẳng ai cho con hết, con cái là gia tài mà. Các bà không biết chứ tôi biết, con bé không phải là con ông già. Cho gì mà cho, ông ấy bán nó cho nhà nhà giàu. Giờ thì sướng ông mà cũng sướng con bé, khi không đổi đời, nhà thằng Từ cũng được con, hóa ra toàn có lợi cả.
- Thật không? Tôi thấy con bé có nhiều nét giống ông ấy lắm mà. Với lại ông ấy yêu quý nó như thế, còn hơn cha ruột ấy chứ.
- Thế sao ông ấy lại bán con?
Vợ Từ bước tới nói lớn:
- Các bà nói bậy không sợ mang tội à? Máu mủ ruột rà của người ta chứ có phải ngươi dưng nước lã đâu. Ong ấy gửi con bé cho tôi, bán buôn đồng xu cắc bạc nào mà mấy bà đặt điều điêu ngoa như thế?
Đám người xôn xao, trông thấy nét mặt hằm hằm của vợ Từ, họ nhanh chóng tản đi. Vợ Từ bỏ buổi chợ, vội vã đi về. Từ đang sửa máy ngoài quầy. Vợ Từ kéo chồng vào trong nhà. Con bé con lão quét rác vẫn đang ngủ say trên giường vợ chồng Từ.
- Ông ấy đi thật rồi anh ạ. Mình đã nói ông ấy cứ ở lại làng, nhưng mà không ngờ ông ấy lại đi nhanh thế, giấy tờ vừa mới xong là đã đi luôn. Hèn gì hôm qua đưa con bé tới, em thấy ông ấy khác lắm.
- Em có nghe ông nói sẽ đi đâu không?
- Em không biết! Miệng người đời có để cho ai yên đâu. Ông ấy cũng đã khổ một đời vì miệng lưỡi con người rồi.
- Tội nghiệp, già cả, bệnh tật, một thân một mình! – Từ vuốt tóc con bé, đôi mắt trũng xuống như ướt nước.
Bán nhà xong, hai vợ chồng Từ đưa con bé đi nơi nào đó, người trong làng không ai biết. Họ bảo nhau “Ông quét rác về là biết chuyện ngay thôi, chắc ông ấy phải biết chứ”.
Lâu lắm không thấy lão trở lại làng nữa. Có người trong làng bảo gặp lão ở đâu xa lắm, mà hình như lão bị điên. Có người bảo nghe tin lão đã chết vì bệnh ở một xó nào đó. Người ta không tin, chẳng lẽ lão nhiều tiền thế mà chết bệnh ở xó nào à? Ai mà biết được, chẳng phải người ta vẫn có thể chết vì miệng lưỡi người đời đó sao?
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 

Ngáo ộp đen

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
12C Nguyen Van To :: Kiến thức-
Chuyển đến