12C Nguyen Van To

We're Family
 
Trang ChínhTrang Chính  HomeHome  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

 Đói.(truyện ngắn)_ Hồng Minh_

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
mía
Admin
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 100
Reputation : 8
Join date : 26/10/2010
Age : 25
Đến từ : HCM

Bài gửiTiêu đề: Đói.(truyện ngắn)_ Hồng Minh_   Wed Nov 17, 2010 10:42 am




Nó đói. Đã mấy hôm rồi nó chưa được một bữa no. Từ sáng đến giờ nó chưa được cái gì vào bụng. Nó đứng giữa thủ đô, trong đôi dép tổ ong đen đúa gần đứt. Trong túi có mỗi tờ 2000 đồng nhàu nhĩ. Bầu trời màu xám xịt. Vừa mưa xong. Gió mùa thổi về ào ào. Lạnh. Nó co ro, kéo chặt vào người cái áo sơ mi caro đứt mất hai khuy.

Người ta nô nức tổ chức cho đại lễ nghìn năm. Băng rôn biểu ngữ đầy đường. Các sự kiện liên tiếp được tổ chức. Mọi người quần áo xúng xính và nô nức đi dự lễ. Nó ngơ ngác. Nó mới bảy tuổi. Nó vào những quán café sang trọng. Nó chìa ra đôi bàn tay nứt nẻ và bẩn thỉu. Chỗ thì bị bảo vệ đuổi, chỗ thì người ta xua tay, lắc đầu ngoảnh mặt đi. Nó vào những quán trà đá, chè bát bảo cho học sinh sinh viên, chìa tay ra, một anh sinh viên mặt mũi khôi ngô sáng sủa nói to lên với nó, chỉ vào nó để nói đùa với lũ bạn bè thanh lịch đang ngồi cùng bàn:

“ Vừa nãy tớ vừa đánh một thằng to bằng ngần này một trận thừa sống thiếu chết”. Rồi cười ha hả. Nó sợ hãi co cẳng chạy. Người thanh niên khôi ngô tuấn tú lúc trước nói nhỏ với lũ bạn bè: “Tớ phải dọa nó thế chứ mình mà cho nó tiền, nó thấy xin được rồi nó rủ hội nó đến đây xin đông lắm”.

Ngày xưa nó cũng có một gia đình. Nó cũng được đi học lớp một. Đến trường đùa vui với chúng bạn và tập tô những nét bút nguệch ngoạc. Bố nó lái xe khách liên tỉnh. Mẹ nó ở nhà nội trợ. Nó có một đứa em gái sắp đầy tuổi. Rồi năm ngoái, bố nó vẫn lên xe và lái những chuyến xe khách ra tỉnh ngoài quen thuộc nhưng không trở về nữa. Nó nghe hàng xóm nhỏ to rằng, bố nó bỏ mẹ con nó theo gái rồi. Từ đấy, mẹ nó đi ve chai ngày kiếm dăm bảy chục ngàn nuôi anh em nó. Nó đến trường buổi đực buổi cái … Nó quen thuộc với bản kiểm điểm và mẹ nó cũng đã quen mặt cô giáo chủ nhiệm.

Nó đứng gác chân gần cột điện, đối diện một cửa hàng tạp hóa bán đường sữa bên kia đường. Bà chủ cửa hàng to béo đã mấy lần quát mắng đuổi nó khi nó ngửa tay ăn xin. Một chiếc xe máy đỗ xịch lại. Trên xe có một phụ nữ trẻ xinh đẹp cùng đứa con gái khoảng ba tuổi cũng rất đáng yêu, mặc áo len hồng hồng in hình con thỏ và có một đôi bím tóc nho nhỏ. Đứa bé đòi mẹ mua cho bịch sữa. Nó quan sát. Khi bà chủ đút hai bịch sữa vào túi ni lông rồi đưa cho đứa bé gái ngồi sau cầm trong khi chờ người mẹ lúi húi lục túi lấy ví trả tiền nó chạy vù qua, giật luôn túi sữa cùng chiếc ví. Nó cố chạy thật nhanh, thật nhanh.

“Cướp, cướp”. người phụ nữ trên xe hô hoán lên. Đứa bé con òa khóc nức nở. Người ta cướp sữa của nó. “Bình bịch, bình bịch”. Nó nghe tiếng chân người ta chạy theo nó. Một người đi đường giữ nó lại. Nó hất tay, đẩy cô ấy ngã xuống đường. Đó là một người sinh viên đang đi photo tài liệu cho lớp. Chồng tài liệu bị hất tung lên trời rồi rơi lả tả xuống đường. Cô gái cũng bị ngã. Một chiếc xe máy vọt qua không tránh kịp đâm phải cô gái. Cô gái tái mặt, đau đớn ôm lấy cái chân bị thương. Người ta xúm xít quanh cô, gọi xe vào bệnh viện. Cô bị gãy chân. Người bác sĩ già ở phòng chụp cắt lớp đã hai ngày thiếu ngủ sau hàng chục ca bệnh vẫn cố sức làm xong ca chụp cuối cùng trước khi về nhà nghỉ ngơi dịp cuối tuần. Thế là nó thoát.
Nhưng nó vẫn chạy. Chạy hùng hục. Chạy như chưa bao giờ được chạy. Nó không dám nghỉ. Mẹ nó đang sốt mê man mấy ngày trời nằm nhà. Nó còn đứa em gái, phải có ai nấu cháo cho mẹ và em nó ăn.

Nó chạy mãi, chạy mãi. Chạy xuyên qua thành phố lên đèn sáng trưng, chạy qua thủ đô hoa lệ để về xóm trọ nhỏ của nó nằm ven con sông nước đen kìn kịt mà mỗi khi trời mưa lại bốc lên nồng nặc mùi chất thải của cả thành phố. Nó khóc. Nó khóc vì mệt hay nó vừa mệt và khóc? Nó đẩy phên cửa vào nhà. Mẹ nó mê man vẫn chưa dậy. Đứa em gái gần hai tuổi gương mặt cáu bẩn vì nước mắt nước mũi. Nó đưa cho em nó hộp sữa tươi. Em nó hút lấy hút để. Nó vo gạo thổi lửa đặt cho mẹ nó nồi cháo. Xong xuôi đâu đấy nó mở chiếc ví nó vừa giật được. Những tờ giấy bạc polime thật thơm và thật xanh. Nó đặt chiếc khăn ướt lên trán người mẹ đang ốm và thủ thỉ:
-“Ngày mai con nhờ bác Hòa hàng xóm đưa mẹ vào bệnh viện”.

Rồi nó bật ngọn đèn vàng vàng mờ mờ ở góc bàn học, giở quyển vở ô li nhàu nhĩ, nuốt nước mắt nghèn nghẹn và bắt đầu thực hiện những phép toán nhân chia …

Hà Nội 16.9. 2010

Hồng Minh
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 

Đói.(truyện ngắn)_ Hồng Minh_

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 

 Similar topics

+
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
12C Nguyen Van To :: Kiến thức-
Chuyển đến